Skip to main content

Posts

full-moon night.

A man by himself... Walking alone. In the middle of the night {cough} He walks alone. On the pitch black road. I wish i was there. But. I couldn't. So... A man by himself. Walks alone in the middle of the night. {cough, cough} The full-moon night is so beautiful. A bit scary though. But. He couldn't care. So... He walks alone. With his rice cooker. Back from his friends place. The only place. He feels safe. It was beautiful night. He couldn't couldn't care. {cough, cough, cough} The cat's family on the road. They are pitch black. Just lying down. No slight breath. No nothing. He would mind though. But. He couldn't care. No birds singing on the tree. They are sleeping. He downs with his knee. Blood coming out. Like they are set to be free. It was brightest night ever. Sound like Andy McKee. But. He couldn't care though. Just lying down. And set free. It was a beautiful night.

...

hôm trước nằm mơ thấy mình về nhà. chả rõ làm gì. chỉ biết mình ở nhà và đứng trước cổng của nội trú nhìn lên. cái lầu 6.  mà mơ với chả mộng. chỉ là cái cớ cho câu chuyện này thôi. kể từ đâu nhể. chẳng biết. cứ kể vậy nhé. như không có ai nghe cả, không có ai đọc cả. chỉ là một chút vẩn vơ và ta hứng chí kể chuyện vậy thôi.  chuyện là thế này. tất cả đều nằm trong cuốn nhật ký mà mình hằng ngày viết. kể cả những ngày đi thi. những giờ lên lớp. kể cả những ngày mình nằm ốm. viết đến khi hết cuốn sổ thì thôi.  lúc đấy thì dừng lại được rồi ấy nhể. và ta sẽ gói ghém lại và đem đi tặng. vì ta chẳng giữ để làm gì.  vốn dĩ ta chẳng muốn giữ bất cứ vật gì bên mình. ta sẽ bảo:  vướng víu. chỉ thế thôi. để xem ta viết gì nhể. những câu chuyện nhỏ hơn. ta mong một ngày sẽ được gặp lại những câu chuyện ấy. tựa như ta được gặp lại mấy ông bạn thân và vỗ vai hỏi thăm sức khỏe. ta sẽ cười ngất như quả đất.  câu chữ của ta luôn ngắn và cụt ngủn. kiểu như : that's it ? t...

yên ổn ?

giờ thì mình lại thấy bất yên ổn trong cái thế giới quá nhỏ bé của chính mình. buổi sáng thức dậy sẽ là những câu hỏi như: " chà ngay hôm nay làm gì nhỉ ? " và " ngày hôm nay sẽ như thế nào nhỉ ". nhưng rốt cuộc thì vẫn là những khoảng trống yên lặng chảy dài theo dòng thời gian. chẳng hạn có một dòng sông nhỏ, chảy về một cái hồ tròn trong vắt và lấp lánh ánh sáng mặt trời. thì mình sẽ trôi về từ đầu nguồn vậy. đầu tiên mình sẽ làm một cái thúng lớn bằng cao su. sau đó sơn lên màu xám nhạt nhờ nhờ. rồi đặt bên cạnh một cái radio hạng hai rẻ tiền phát liên tục một cái đài nào đó không rõ. chỉ nghe thấy tiếng ồn ào của những người nói và tiếng rè rè mè nheo phát theo một nhịp điệu dúc dắc liên tục nào đó không rõ. cứ vậy đi. rồi ta sẽ kiếm một cái gối, một cái chăn nếu trời lạnh. còn gì nữa nhỉ, chẳng rõ. và mình sẽ đặt mình vào lòng thúng. trôi nhẹ theo chiều dài con sông. trôi đi mãi. đến khi hắn chạm vào bờ hồ tròng trong vắt ấy. hắn dội lại và lập lừng lắc lư ...

Something i did back in my uni.

...

Tôi luôn nghĩ mình là sinh vật cô đơn nhất vũ trụ này cơ. Tôi không có một người bạn thật sự thân nào. Ngay cả cô bạn thân mà tôi đang nói về cũng không thể nào là bạn tôi được. "Nói thế thì có tiêu cực quá không nhỉ" Và đừng nghe nhé. Cô bạn lì lợm của tôi ạ. Tôi không rõ những hỉ, nộ, ái, ố đang diễn ra trong tâm bạn. Nhưng tôi biết, tôi đã từng trải qua những cảm xúc tương tự. Dù nó nằm ở một "chiều không gian" khác. Một thế giới khác- tôi nói. Tôi là một sinh vật mà ở đó, thế giới quay quanh tôi. Tôi định nghĩa thế giới theo cách nhìn của tôi. Tôi không còn bận tâm thế giới đó nghĩ những điều gì, vì điều đó sẽ khiến tôi tổn thương đến vô cũng. Ngay cả những cảm xúc đơn thuần, nhẹ nhàng nhất, đã không còn có thể len lỏi trong tôi. Trong cái tôi ấy. Tôi cô đơn nhất vũ trụ. Nói thế mà chỉ để là nói thế thôi. Những dòng tôi viết không dành cho ai cả. Chỉ tôi thôi. Cô bạn thân hỡi. Đừng đọc nhé. Đừng hiểu theo những gì mà cô hiểu nhé. Đừng nghĩ những gì mà cô đ...

Truyện ngắn. Rất ngắn III

Mưa. Những cơn mưa. Đêm giá lạnh. Chiều buồn. Một chiếc lá rơi. Một chàng trai đang đi trên một con đường vắng tối tăm và ẩm ướt. Bước chân đi chầm chậm và luôn từ tốn. Như thể, cậu nghĩ, những bước chân của mình có thể chạm tới một thế giới khác dưới chân cậu và làm tổn thương thế giới đó. Cậu chậm rãi bước đi. Không vướng bận. Không ưu tư. Luôn là như thế. " Có hai thứ trong cuộc đời mà con cần phải tập dần cho quen: đó là sự tàn phá của thời gian và sự bất công của loài người " - mẹ chàng trai nói.  {that day}