Skip to main content

Posts

Showing posts with the label thoughts

...

Tôi luôn nghĩ mình là sinh vật cô đơn nhất vũ trụ này cơ. Tôi không có một người bạn thật sự thân nào. Ngay cả cô bạn thân mà tôi đang nói về cũng không thể nào là bạn tôi được. "Nói thế thì có tiêu cực quá không nhỉ" Và đừng nghe nhé. Cô bạn lì lợm của tôi ạ. Tôi không rõ những hỉ, nộ, ái, ố đang diễn ra trong tâm bạn. Nhưng tôi biết, tôi đã từng trải qua những cảm xúc tương tự. Dù nó nằm ở một "chiều không gian" khác. Một thế giới khác- tôi nói. Tôi là một sinh vật mà ở đó, thế giới quay quanh tôi. Tôi định nghĩa thế giới theo cách nhìn của tôi. Tôi không còn bận tâm thế giới đó nghĩ những điều gì, vì điều đó sẽ khiến tôi tổn thương đến vô cũng. Ngay cả những cảm xúc đơn thuần, nhẹ nhàng nhất, đã không còn có thể len lỏi trong tôi. Trong cái tôi ấy. Tôi cô đơn nhất vũ trụ. Nói thế mà chỉ để là nói thế thôi. Những dòng tôi viết không dành cho ai cả. Chỉ tôi thôi. Cô bạn thân hỡi. Đừng đọc nhé. Đừng hiểu theo những gì mà cô hiểu nhé. Đừng nghĩ những gì mà cô đ...

Truyện ngắn. Rất ngắn III

Mưa. Những cơn mưa. Đêm giá lạnh. Chiều buồn. Một chiếc lá rơi. Một chàng trai đang đi trên một con đường vắng tối tăm và ẩm ướt. Bước chân đi chầm chậm và luôn từ tốn. Như thể, cậu nghĩ, những bước chân của mình có thể chạm tới một thế giới khác dưới chân cậu và làm tổn thương thế giới đó. Cậu chậm rãi bước đi. Không vướng bận. Không ưu tư. Luôn là như thế. " Có hai thứ trong cuộc đời mà con cần phải tập dần cho quen: đó là sự tàn phá của thời gian và sự bất công của loài người " - mẹ chàng trai nói.  {that day}

Truyện ngắn. Rất ngắn II

Chàng trai nhìn ra ngoài. Trời đang mưa nhẹ. Đêm đã qua được một lúc lâu. Mưa rả rích như một bản nhạc trong đêm tối mịt mùng. Gió thổi. Cây lay. Chàng lặng lẽ và suy tư. "nếu có điều gì đó tuyệt đối, thì điều tuyệt đối ấy chắc hẳn là ko có điều gì tuyệt đối"-một người xa lạ.  {stars, moon and airplane.}
        ...bơ vơ một chút lòng mong mỏi      ngây ngơ lặng thầm một chút yêu lâng lâng một nỗi buồn muôn thưở        lặng ngắm mây xanh                  khó                        đổi                                    dời... {that afternoon}

Buổi tối. Buổi sáng và Buổi chiều.

Buổi tối là khoảng thời gian kì lạ trong ngày. Trong cơ thể tôi, mọi thứ biến đổi liên tục và không ngừng xoáy động không ngừng. Nếu ví với một guồng bánh của xe lửa cũng chưa thể diễn tả hết cái vẻ đẹp của những chuyển động bất tuân bất biến đấy. Ban đầu là những va chạm của những thiên thạch với nhau, sau đó là những chuyển động của những chiếc lá trên cành cây một ngày có bão và từ từ đến cuối cùng là sự chuyển động của một chiếc lá vàng rơi nhẹ từ không trung, thả mình trôi nổi theo những lớp không khí , va vào những phân tử khí , xoay tròn hay va đập vào chúng khiến chiếc lá trôi nổi trên không trung không theo một quy luật bất kì nào. Nhưng. Chiếc lá. Cuối cùng thì cũng sẽ rơi. Chạm vào nền đất. Khuấy động bầu không khí nhỏ bé dưới nền cỏ, làm những lá cỏ rung rinh cái sự mềm mại và căng mọng của chúng.  Đó là những biến đổi kì lạ trong tôi, tôi không thể hiểu chúng, tại sao chúng lại xảy ra và làm thế nào mà chúng lại có những hình dạng và màu sắc sống động đến như vậy. Tô...

Táo. Guitar và Thú nhồi bông.

Mấy ngày nghỉ là những ngày thảnh thơi cũng là những ngày kinh khủng nhất. Có cảm giác như mình đang bơi trong hồ tuyệt vọng vậy. Cô ấy nói: anh giống Lạc Hi trong Bong bóng mùa hè. Rồi cuối cùng, anh cũng sẽ không có tình yêu của mình. Vậy tại sao mấy phút trước, cô ấy còn nói nhớ mình nhiều lắm. Con gái thật khó hiểu và thật kì cục. Cứ làm mọi chuyện rối tung lên như thế thì được gì chứ, thật chán quá đi. Sống đơn giản không được sao, một là một hai là hai. Cứ thế mà sống. Khó khăn cùng nhau giải quyết, vui buồn thì ngồi tán dóc, cứ thế thật là hạnh phúc, có vậy thôi mà. Thôi, sang vấn đề khác. Nhớ những ngày ngồi trong phòng ăn của nội trú và ngồi làm bài thầy Tuấn giao, nhìn ngoài trời, mưa đang rơi đều đều theo cái nhịp điệu của nó. Cứ thế thời gian trôi. Tí tách như những nốt nhạc. Nhớ cái bài First Kiss trong album OST của Secret, chợt lại nhớ nhiều thứ quá. Thật ra thì cũng chẳng muốn viết nữa, vì mấy phút trước, cảm hứng đã đi đâu mất rồi, ăn xong là chỉ muốn nằm ra một đố...

And then. The spring comes...

Mùa xuân. Cái cụm từ rất nhẹ nhàng như hai tiếng gọi yêu thương. Chẳng hạn bây giờ gọi "em yêu" thì hai tiếng đó chắc cũng nghe êm ái như hai tiếng mùa xuân vậy. Một từ tối nghĩa. Mùa là gì, xuân là gì ? Phải có người định nghĩa cho nghe nhỉ. Chắc là sướng lắm.  Giờ chuyển sang viết blog. Cái blogger này cũng khá trực quan và khá dễ xài, trên blogger cũng có những người rất tuyệt, họ viết hay, đa tài, lại chụp hình tuyệt đẹp. Hẳn thế giới này toàn là người giỏi. Đọc mà ngưỡng mộ đến gãy lỗ mũi. Hôm nay đi đến trường chụp hình, bị cái bài viết trên blog trường dụ dỗ, thế là tí ta tí tởn đạp lọc cọc tới trường.  Nắng xuân ngọt ngào như ăn kẹo. Cái không gian nó cứ đều đều và dìu dịu sao sao ấy, tôi lâng lâng trôi đi trong cái không gian của những cánh hoa và hương cỏ non ngầy ngậy, chợt thấy mông lung lắm.  And then. The spring comes.  {the spring brings joys and fortune...but we never know, it could be this sad. } Trong cái thế giới của tôi, không có ...