Skip to main content
T H E            S K E T C H B O O K            P R O J E C T

It's like a concert tour but with sketchbooks.
Thousands of sketchbooks will be exhibited at galleries and museums as they make their way on tour across the country.
After the tour, all sketchbooks will enter into the permanent collection of The Brooklyn Art Library, where they will be barcoded and available for the public to view.
Anyone - from anywhere in the world - can be a part of the project. To participate and have us send you a sketchbook that will go on tour, start by choosing a theme to the right."
Yah, it is a title from this Sketchbook project website, they are running an event which invite people from everywhere come and share their sketchbook design. Sound like fun. ^^ 


Comments

Popular posts from this blog

yên ổn ?

giờ thì mình lại thấy bất yên ổn trong cái thế giới quá nhỏ bé của chính mình. buổi sáng thức dậy sẽ là những câu hỏi như: " chà ngay hôm nay làm gì nhỉ ? " và " ngày hôm nay sẽ như thế nào nhỉ ". nhưng rốt cuộc thì vẫn là những khoảng trống yên lặng chảy dài theo dòng thời gian. chẳng hạn có một dòng sông nhỏ, chảy về một cái hồ tròn trong vắt và lấp lánh ánh sáng mặt trời. thì mình sẽ trôi về từ đầu nguồn vậy. đầu tiên mình sẽ làm một cái thúng lớn bằng cao su. sau đó sơn lên màu xám nhạt nhờ nhờ. rồi đặt bên cạnh một cái radio hạng hai rẻ tiền phát liên tục một cái đài nào đó không rõ. chỉ nghe thấy tiếng ồn ào của những người nói và tiếng rè rè mè nheo phát theo một nhịp điệu dúc dắc liên tục nào đó không rõ. cứ vậy đi. rồi ta sẽ kiếm một cái gối, một cái chăn nếu trời lạnh. còn gì nữa nhỉ, chẳng rõ. và mình sẽ đặt mình vào lòng thúng. trôi nhẹ theo chiều dài con sông. trôi đi mãi. đến khi hắn chạm vào bờ hồ tròng trong vắt ấy. hắn dội lại và lập lừng lắc lư ...

Something i did back in my uni.

Truyện ngắn. Rất ngắn III

Mưa. Những cơn mưa. Đêm giá lạnh. Chiều buồn. Một chiếc lá rơi. Một chàng trai đang đi trên một con đường vắng tối tăm và ẩm ướt. Bước chân đi chầm chậm và luôn từ tốn. Như thể, cậu nghĩ, những bước chân của mình có thể chạm tới một thế giới khác dưới chân cậu và làm tổn thương thế giới đó. Cậu chậm rãi bước đi. Không vướng bận. Không ưu tư. Luôn là như thế. " Có hai thứ trong cuộc đời mà con cần phải tập dần cho quen: đó là sự tàn phá của thời gian và sự bất công của loài người " - mẹ chàng trai nói.  {that day}